Ừ thì, ai mà chẳng để ý, đúng không? Đang chen chúc trên chuyến xe buýt đông như hội từ Quận 1 lết về Bình Thạnh, bỗng dưng mắt dán chặt vào mấy tấm áp phích lòe loẹt. "Việc làm từ xa cho gái xinh trên 18, không đầu tư, lịch tự do!" – kiểu gì mà nghe hấp dẫn thế? Hàng loạt xe buýt, minibus chạy lòng vòng Sài Gòn hay Hà Nội đều dán đầy, như thể ai đó đang bí mật "săn" talent cho một showbiz ngầm. Mình cá là bạn cũng từng thấy, kiểu ngồi đó, mồ hôi nhễ nhại, tay cầm quạt giấy, rồi chợt nghĩ: "Ủa, làm mô hình webcam á? Nghe lạ hoắc!"
Những lời mời gọi ấy rõ như ban ngày: an toàn, không tốn kém, giờ giấc tùy em. Nhưng chi tiết tiền bạc thì "bốc hơi" luôn – chỉ lấp lửng "từ 1 đô la/giờ" trở lên, kiểu như đang trêu ngươi ấy. Không số điện thoại, không Zalo, chỉ mỗi domain của một site chat video gợi cảm lù lù ở góc. Mình cười khẩy khi đọc, vì ở Việt mình, quảng cáo kiểu này thường là lừa đảo đa cấp hoặc bán hàng online rẻ tiền. Nhưng không, lần này nó thật hơn, và đằng sau là cả một thế giới kiếm tiền qua webcam mà ít ai dám công khai.
Thế mà, giữa dòng người hối hả trên phố Phạm Ngũ Lão hay Nguyễn Huệ, những tấm poster ấy cứ lặng lẽ thì thầm: "Muốn sống tự do? Thử làm mô hình chat đi!" Không drama, không cam kết, chỉ cần em trên 18, sẵn sàng "bung xõa" trước camera. Mình từng hỏi một chị bạn ở quận 7, chị ấy bảo: "Tao thấy hoài, nhưng ngại lắm, sợ bị đồn 'làm gái ảo' gì đấy." Ừ thì xã hội mình còn e dè, nhưng tiền thì không chờ ai, phải không?
Quảng cáo việc làm mô hình chat ẩn náu
Tên site quảng cáo nghe "sạch sẽ" lắm, kiểu như công ty marketing hay gì đó, nhưng click vào là "bùm" – một em nude xinh xắn nháy mắt mời: "Làm mô hình webcam chat đi em, tiền về như nước!" Không phải bán khóa học hay pyramid scheme, mà là vé vào thế giới show trực tiếp gợi cảm, nơi em có thể kiếm bộn từ những buổi chat video nóng bỏng. Mình mở ra thử, tim đập thình thịch kiểu như đang xem phim đen lén lút hồi teen, nhưng rồi nghĩ: Sao không? Ở thời 4G này, ai chả lướt TikTok, sao không biến body thành "nghề tay trái"?
Để apply, tưởng dễ như ăn chè bà già ở chợ Bến Thành, hóa ra công ty này "pro" vl. Họ đòi data cá nhân chi tiết: tên, tuổi, rồi bắt gửi hai tấm hình chất lượng cao – một cái selfie passport và một cái cầm giấy tờ riêng. Sao phải kỹ thế? Vì tuyển dụng mô hình webcam không phải trò đùa, họ cần verify thật giả, tránh fake account hay underage. Mình tưởng tượng cảnh em gái ngồi trong phòng trọ ẩm mốc ở quận Bình Tân, cầm passport selfie dưới ánh đèn neon rẻ tiền, rồi nghĩ: "Ừ, mạo hiểm tí cho tương lai sáng sủa hơn."
Nhưng hey, đằng sau những yêu cầu khô khan ấy là cả một câu chuyện. Quảng cáo trên xe buýt – sao không dán TikTok hay Facebook ads? Vì ở Việt mình, bus là nơi tiếp cận "dân thường" nhất: cô sinh viên nghèo, bà nội trợ chán đời, hay em hot girl đang job-hop. Nó lén lút, không phô trương, kiểu như lời mời gọi riêng tư giữa dòng đời hối hả. Một anh bạn mình ở Hà Nội kể: "Tao thấy trên xe 01, cười ẻ, nghĩ chắc lừa. Nhưng search ra thì đúng là site lớn, nhiều em Việt kiếm tiền khủng từ nước ngoài."
Nghệ thuật và sáng tạo được chào đón
Ngoài data cứng nhắc, lời mời còn nhấn mạnh: Em phải "nghệ sĩ" tí, sáng tạo, thoải mái cười toe toét trước lens. Punctual? Charisma? Phải đỉnh cao, vì tiền túi em phụ thuộc trực tiếp vào cách em cuốn hút viewer. Không phải ai cũng làm được – cần biết pose, biết tease, biết biến show webcam thành buổi hẹn hò ảo đầy lửa. Mình nghĩ, giống như làm KOL Việt: Không chỉ đẹp, mà phải có story, phải biết kể "Em đang ăn bò bía đây, anh muốn em 'ăn' gì tiếp?" để fan tip điên đảo.
Không có gì sai trái cả, phải không? Nhưng sao lại dán trên xe buýt, giữa những bà cô bán hàng rong và anh công nhân mệt mỏi? Có lẽ vì đó là nơi "ẩn náu" hoàn hảo – không ai ngờ một lời mời tuyển dụng mô hình webcam lại lọt vào không gian công cộng thế. Mình cười khúc khích khi hình dung: Một em gái đang đọc poster, mặt đỏ bừng, rồi lén note domain vào phone, kiểu "Thôi kệ, thử xem sao, đời còn dài!".
Zoom sâu hơn tí, thu nhập ấy hứa hẹn "từ 1 đô/giờ" – nghe khiêm tốn, nhưng với các em top, nó nhân lên gấp bội. Ở Sài Gòn, một buổi show chat video gợi cảm có thể mang về vài trăm đô, đủ mua túi xách fake Louis hay vé bay Phú Quốc chill một mình. Nhưng để đến đó, phải grind: Học lighting từ YouTube, tập accent Anh-Việt quyến rũ, và quan trọng – giữ lửa, vì viewer không chỉ muốn nude, họ muốn kết nối. Một em mô hình mình biết ở Đà Nẵng bảo: "Ban đầu ngại vl, nhưng giờ tao tự tin hơn, tiền về mua nhà cho mẹ. Quảng cáo bus ấy cứu tao khỏi job phục vụ cà phê lương ba cọc ba đồng."
Và sáng tạo? Ối zời, đó là linh hồn! Không phải cứ cởi là xong, mà phải biến nó thành art: Dùng đạo cụ địa phương như nón lá trong show, hay kể chuyện "Em đang mưa Sài Gòn, ướt át thế này, anh tip em sưởi ấm nhé?". Công ty tuyển dụng biết thế, nên họ "săn" những em có spark – không phải robot, mà là con người thật, với nụ cười làm tan chảy và chút "dâm đãng" tự nhiên. Mình từng xem một show, em ấy vừa chat vừa pha trà đá, kiểu "Anh uống với em không?", và boom – room full, token mưa rơi như tết.
Nhưng nói thật, đằng sau hào nhoáng là rủi ro. Privacy? Ở Việt mình, leak data là ác mộng, nên dùng VPN là bắt buộc. Troll? Có, nhưng block nhanh thôi. Và xã hội? Vẫn còn định kiến, kiểu "Làm mô hình webcam = hư hỏng". Ừ thì kệ, tiền là tiền, tự do là tự do. Quảng cáo trên xe buýt ấy như lời nhắc: Cơ hội ở ngay trước mắt, chỉ cần dám với tay.
Bạn đang nghĩ gì? "Mình thử không?" Hay "Nghe hay nhưng sợ"? Mình thì bảo: Đời như chuyến bus – dừng ở đâu tùy bạn. Nếu em gái nào đọc được, nhớ: Bắt đầu nhỏ, build fanbase, và enjoy. Vì tuyển dụng mô hình webcam không phải kết thúc, mà là start của một hành trình "nữ hoàng màn hình". Ai biết, có khi poster ấy thay đổi đời em, từ chen chúc bus đến chill ở condo view sông Sài Gòn.
Cuối cùng, một tip từ anh chàng mê công nghệ này: Đừng vội judge, search kỹ site trước khi apply. Và nếu vào nghề, nhớ đa dạng hóa – chat thôi chưa đủ, up content OnlyFans kiểu Việt để kiếm thêm. Quảng cáo bus ấy chỉ là cửa ngõ, còn đường dài phía trước. Sẵn sàng chưa, hay vẫn đang "ngồi bus" do dự?
À, quên kể, tuần trước mình thấy poster mới trên xe 152: "Kiếm tiền dễ dàng từ nhà!" – chắc trend đang lên. Ở Hà Nội thì dán đầy tuyến 09, em gái nào cũng liếc xéo. Thật là thời đại, từ xe buýt đến webcam, mọi thứ đều kết nối. Và mình yêu cái sự bất ngờ ấy – giống như cắn miếng bánh mì pate, ngoài giòn trong bùi, đầy bất ngờ!