Đôi khi tao thấy buồn cười: cả thế giới quay cuồng với sex – hỏi nhau "làm chưa?", khoe chuyện xem phim heo, đọc truyện sex. Hỏi "có sex không?" thì câu trả lời hầu như chỉ có "có". Nhưng không hẳn vậy. Có những người vô tính dục – họ không hề muốn sex. Không phải vì chấn thương, không phải vì bệnh tật hay lựa chọn đạo đức. Họ đơn giản là... không có ham muốn. Cơn dục vọng trong đầu họ yếu đến mức không bao giờ đủ mạnh để não bộ nhận ra.
Đừng thương hại họ. Người vô tính dục không cần ai "thương". Họ vẫn sống bình thường: làm việc, kết bạn, yêu đương, lập gia đình, thậm chí kết hôn. Chỉ khác là họ không cần sex. Giường ngủ chỉ để ngủ – không hơn không kém. Họ không cảm thấy thiếu thốn, không thấy khổ sở. Với họ, thế giới không có sex cũng đẹp đẽ như thường.
Người xung quanh mới là kẻ "khổ" – vì không hiểu nổi. Họ hỏi: "Sao mày không thèm?" – rồi tự nghĩ em ấy bị bệnh, bị tổn thương, hay "lạnh lùng". Nhưng người vô tính dục không thấy vấn đề gì cả. Họ giống người mù từ nhỏ – không biết màu sắc là gì, nên không tiếc nuối. Họ không biết thế giới có "porn và erotica" porn và erotica – nên cũng chẳng thèm. Bình yên đến lạ.
Khi không có sex – Lý do và sự thật đằng sau
Lý do có thể là hormone rối loạn, ngộ độc cơ thể (ma túy, thuốc, kim loại nặng), tổn thương não hoặc tủy sống – tức nguyên nhân sinh lý. Hoặc do tâm lý: trầm cảm, stress nặng, áp lực cuộc sống thành phố lớn – khiến ham muốn tình dục giảm mạnh ở cả nam lẫn nữ. Thông tin quá tải, deadline dí sát mông, tiền bạc lo toan – sex trở thành thứ "xa xỉ" không cần thiết.
Vậy bức tranh hiện ra thế nào? Vấn đề tồn tại thật, nhưng chỉ người xung quanh thấy – người vô tính dục thì không. Họ giống người mù không biết thế giới có màu – nên không tiếc. Không than vãn, không kêu ca – nên không bệnh. Khoa học chưa hiểu hết hiện tượng này, vì người vô tính dục ít khi đến bác sĩ. Không khó chịu, không muốn thay đổi – thì khám làm gì?
Họ sống bình thường như bao người: ăn uống, đi chơi, yêu đương, cưới xin. Chỉ khác là không sex. Có người "yên bình" – chấp nhận và sống vui vẻ. Có người "chiến đấu" – lập cộng đồng, tuyên truyền chống sex. Không hại ai, nhưng cũng chẳng giúp gì. Tao từng chat với một anh vô tính dục: "Tao không hiểu sao mọi người mê sex thế. Tao thấy bình yên khi không có." – nghe lạ tai, nhưng thật lòng. Anh ấy hạnh phúc theo cách của mình – ai phán xét được?
Nếu mày gặp người vô tính dục, đừng coi đó là "bệnh hoạn" hay "lạ lùng". Đừng tự trách mình "không đủ hấp dẫn". Hãy cảm ơn vì gặp người đặc biệt – rồi tự hỏi: thế giới có bao điều thú vị, sao ai cũng chỉ nghĩ đến sex? Có lẽ vì sex dễ, sex nhanh, sex giải tỏa tức thì. Nhưng hạnh phúc thật sự không phải lúc nào cũng nằm ở đó.
Tìm đối tác tình dục ở đâu khi mọi người xung quanh chỉ nghĩ về sex?
Nếu mày đang chán vì mọi cuộc trò chuyện đều xoay quanh sex – từ bạn bè đến mạng xã hội – thì thử nhìn khác đi. Thế giới không chỉ có sex. Có sách hay để đọc, phim hay để xem, bạn bè để tâm sự, sở thích để theo đuổi. Có những người vô tính dục sống vui vẻ mà không cần sex – chứng tỏ sex không phải tất cả.
Nhưng nếu mày vẫn thèm, vẫn muốn – thì đừng lo. Chat erotic, webcam, porn online vẫn đầy rẫy. Vẫn có người sẵn sàng chia sẻ dục vọng với mày – từ nhẹ nhàng đến điên cuồng. Vẫn có em gái, anh trai sẵn sàng live stream khoe hàng, thủ dâm, sex thật trước camera. Vẫn có hàng nghìn người như mày – đang tìm "đối tác" để thỏa mãn. Chỉ cần biết tìm đúng chỗ.
Tao từng nghĩ sex là thứ "bẩn thỉu" – nhưng rồi nhận ra: nó tự nhiên như ăn uống, thở. Ai cũng có nhu cầu – chỉ khác cách thỏa mãn. Người vô tính dục không cần – họ bình yên. Người khác thì thèm – họ tìm cách. Không ai sai. Quan trọng là mày sống thật với chính mình. Nếu mày thèm sex – cứ tìm. Nếu mày không – cứ sống yên bình. Đừng để xã hội ép mình phải "như mọi người".
Cuối cùng, nếu mày đang tự hỏi "Sao ai cũng chỉ nghĩ về sex?" – thì câu trả lời đơn giản: vì sex dễ, sex sướng, sex giải tỏa nhanh. Nhưng không phải tất cả. Có những người sống vui mà không cần. Họ không thiếu gì cả – chỉ thiếu dục vọng. Và họ vẫn hạnh phúc. Còn mày? Mày thuộc kiểu nào? Kiểu thèm khát hay kiểu bình yên? Tao kể chuyện này với chút suy tư lẫn tò mò, vì tao biết: dục vọng làm nên con người, nhưng không có nó – con người vẫn sống tốt. Chơi đi, bạn ơi – dù kiểu nào, miễn là thật với chính mình. Đời ngắn lắm.